Lênh đênh cành hoa trôi

WeLink Del.icio.us Digg FURL FaceBook Stumble Upon Reddit Google Bookmarks Squidoo Technorati Yahoo My Web

Lênh đênh cành hoa trôi

New postby Mikki Hến on Thu Dec 03, 2009 12:38 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (1)

Chú tôi dạo này ít khi về nhà, cứ vắng nhà luôn. Bà nội tôi tối nào cũng nôn nao ra vào canh cửa, cứ hỏi đám con cháu trong nhà về chú, đại loại là có ai nghe chú nói tại sao đêm không về hoài không, chú ngủ nhà ai, chú đi đâu. Cả nhà cũng như nội, có ai biết gì đâu. Nhà nội tôi rộng lớn, nội chỉ có 3 người con là cô lớn, ba tôi, và chú là út. Nội bắt dâu lẫn bắt rể, nên cô lớn và ba tôi tuy đã lập gia đình xong vẫn ở chung một nhà với nội, tam đại đồng đường. Có tin phong phanh đến tai nhà tôi rằng chú tôi đang có bạn gái. Ừ thì chú lớn chú có bạn gái là chuyện thường, nhưng ngặt nỗi là người ta bảo chú mê cô nào đó bán bar. Nội giận lắm, nhưng lại vừa thương vưà tội cho cái thằng con trai mới lớn "trẻ người non dạ bị gái ranh nó dụ dỗ cho mê muội". Thói đời thường tình, ai cũng vậy, cứ đổ thừa cho mấy cô gái bán bar rành rõi dụ dỗ con mình, ai cũng cho con mình ngây thơ. Nhưng thực tế thì ai dụ ai thì chỉ có 2 người họ biết, và trời mới biết. Nếu chú tôi không có tình thương yêu thì ai ép chú được. Ông nội tôi mất khi chú út chỉ mới được vài tháng tuổi, còn ẵm ngữa trên tay. Do đó không chỉ có nội mà ba tôi và cô lớn nào giờ vẫn luôn cưng chìu chú, ai cũng nghĩ dùng tình thương yêu của mẹ và anh chị em nhiều hơn để bù đắp lại cái thiếu thốn tình cha cho chú. Bấy giờ, cả nhà tôi không ai dám mạnh tay hay mạnh miệng cản chú quen cô bán bar kia, sợ chú buồn. Vì vậy ai cũng chỉ ngao ngán thở dài mỗi khi chú xẹt về nhà rồi xẹt đi. Chú tôi cũng hiểu mọi người đang nghĩ gì nên chú tôi cũng chưa một lần mở miệng thông báo với cả nhà đại khái như chú đang yêu ai hay đang làm gì bên ngoài. Những lúc chú về, chủ yếu là thăm nội, rồi đi, cả nhà tôi chìm trong sự im lặng nặng nề, không ai dám nói câu gì, sợ rằng dù chỉ một sự vô tình nhỏ nhoi chạm vào cũng có thể tạo ra những tiếng nổ to lớn khủng khiếp. Một trái bomp vô hình cứ vậy mà lảng vảng ám ảnh mọi người. Đám con nít bọn tôi những khi ấy cũng vội im re, xếp hàng dài ngồi yên một chỗ, không dám hó hé chạy giỡn, sợ bị ăn đòn oan mạng! Nội tôi đêm đêm trằn trọc khó ngủ. Tôi nằm im ru kế bên nội, giả vờ như đã ngủ, không dám nhúc nhích, cũng không dám thở mạnh.

Lại có tin bay về nhà tôi, chú tôi đã có con, một thằng con trai! Tiếng thở dài của nội đêm đêm nghe càng thêm não nuột. Nhiều đêm tôi lén chạm tay sang gối nội để sờ cái gối ươn ướt. Tôi chết nhát, không dám an ủi nội câu nào mà cũng không dám nói ba mẹ tôi biết. Có lúc nội xoa lưng tôi bảo:
- Hải lớn nhanh quá. Nội nhớ ngày xưa Hải chỉ nhỏ xíu thế này thôi, chỉ dài bằng cái gối con đang nằm thôi. Hồi nhỏ con quấy, con chướng lắm nha, không được như em Thu, em Nguyệt, em Khoa. Hải chỉ bám nội thôi.

Nói xong câu ấy nội xoay người qua hướng khác, tôi lại nghe tiếng thở dài trong đêm sườn sượt, nặng nề. Có lẽ nội đang nghĩ tới thằng cháu nội ngoài kia, thằng nhóc nội chỉ nghe về nó chứ chưa được gặp mặt.

***

(to be cont.)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: **no title yet**

New postby Mikki Hến on Thu Dec 03, 2009 2:22 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (2)

Lại có tin bay về nhà tôi. Cũng ngộ, chuyện của chú tính ra là chuyện gia đình nhưng gia đình lại cứ toàn nghe chuyện của chú từ miệng của người dưng nước lã ngoài đường! Người ta kháo rằng con chú đang bịnh, thằng nhỏ nghe nói là giống chú lắm, cái miệng thằng nhỏ thì hình như giống bà nội hơn là giống cha. Người lớn trong nhà tôi cứ xì xồ xì xào. Rồi vài ngày sau, tin tức lại bay tới, nghe nói con chú bịnh nặng lắm, ngó chừng thằng nhỏ sắp chết tới nơi. Cô lớn của tôi xách giỏ đi thăm chú xong về kể cho nội nghe đúng thật là con chú bịnh nặng lắm. Thằng nhỏ lại thiếu dinh dưỡng nên nhỏ xíu. Chú tôi ở thuê trong một ngôi phòng nhỏ chật hẹp ẩm tối, thằng nhỏ thì người ngợm gì ghẻ chóc lung tung. Nội đưa tiền cho cô lớn biểu chú mau mau đem thằng con vào bịnh viện. Vài tuần sau, khi thằng nhóc hết bịnh và ra viện, nội kêu chú dẫn vợ con dọn về ở chung trong nhà nội luôn. Họ ở trên lầu 3 trên cùng.

Thím Huệ, vợ chú tôi không hiền lành nhu mì mà cũng không dữ dằn, quá quắt. Thím vui vẻ, lanh lợi, hay giỡn đùa với bọn con nít chúng tôi. Thím nhỏ tuổi, nhưng ra đời sớm nên mặt mũi tuy còn trẻ măng nhưng mất hẳn vẻ ngây thơ, trên khuôn mặt thím vẫn phảng phất chút gì đó buồn buồn. Từ ngày chú về, cả nhà tôi hồi sinh, bắt đầu nhộn nhịp đầy tiếng nói tiếng cười. Hai nhỏ em họ tôi, Thu và Nguyệt cứ quấn lấy thím Huệ để chơi với em bé, không thèm chơi với tôi và Khoa nữa. Tôi và Khoa thì đợi Tú, con trai chú lớn lên để ba thằng con trai chơi chung. Chơi với con gái nó khóc nhè, tụi nó hở chút là đi mét má mét người lớn hoài chán chết, mà mỗi lần tụi nó mét thì tôi với thằng Khoa không bị ăn đòn thì cũng bị phạt quì hương. Cô lớn tôi đốt cây nhang cắm ở bàn thờ ông địa, tôi và Khoa quỳ cho hết cây nhang. Hai thằng hay chu mỏ thổi cho nhang mau tàn. Có bữa đang bị quỳ đói bụng quá, hai thằng tôi bẻ hết nãi chuối trên bàn thờ ông Địa ăn, ăn xong đem giấu vỏ chuối. Chắc người lớn quên hay sao mà không nghe ai tra hỏi. Từ dạo chú về, đêm đêm nội tôi bắt đầu ngủ ngon giấc hơn. Khi Tú thôi nôi thì thím Huệ lại mang bầu tiếp. Cô lớn tôi chọc thím:
- Cái mặt mày con nít còn búng ra sữa mà 2 đứa con rồi.
- Em như vầy so với má hồi xưa đâu có nhằm nhò gì đâu chị. -- Rồi thím quay sang nội -- Má, hồi xưa má bằng tuổi con má có bao nhiêu đứa hả má?
- Vậy Huệ năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
- Con 21.

Sau cái vụ Tú bị bịnh nặng, nội cho gọi chú thím về ở chung, mọi người coi thím như là dâu trong nhà. Thím Huệ cũng dễ hòa đồng, nhà nội tôi cũng không khe khắt. Không ai trong nhà hỏi chú thím có tổ chức đám cưới riêng hay đăng ký kết hôn gì chưa. Thím Huệ có lần kể sơ gia cảnh: ba má thím chết hết rồi, thím mồ côi từ lâu, không gia đình bà con thân thuộc gì cả. Tới lúc này thì nội tôi mới thấy sự sơ sót của mình. Nội tôi suy nghĩ rồi hỏi thím:
- Con tuổi gì?
- Dạ con tuổi Dần!
- Hai đứa tụi bây có tổ chức đám cưới hay đăng ký kết hôn chưa? -- Nội hỏi dồn rồi quay sang nhìn thím chờ câu trả lời.
- Dạ chưa. -- Thím trả lời thản nhiên, không do dự, không e ngại, không ấp úng, không mặc cảm. Có lẽ như thím đang rất vui vẻ và hài lòng với hiện tại, không đòi hỏi gì thêm.

Còn nội nghe thím trả lời xong thì thở hắt ra vẻ nhẹ nhõm. Nhưng sau đó thì nội lại ngồi thừ người ra, im lặng, mắt ngó mông lung ra ngoài cửa sổ mà không biết đang nhìn về đâu ...

***

(to be cont)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: **no title yet**

New postby Mikki Hến on Thu Dec 10, 2009 5:27 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (3)


Nội tôi tự nhiên lại bị chứng khó ngủ hành hạ. Con gái tuổi Dần, xưa nay vẫn mang nhiều tai tiếng. Tuy trước đây nội không tin vào những gì người ta nói, nội vẫn cho rằng miệng đời ác độc, cố ý đồn thổi để chà đạp những người con gái vô tình sanh năm Dần một cách vô tội vạ. Người ta làm như những tuổi khác không có ai sát chồng hại con vậy. Người ta làm như cứ hễ ai tuổi Dần cũng là ám tinh và ai tuổi Dần thì cả đời phải khổ sở vậy. Thế giới có biết bao nhiêu người con gái tuổi Dần nhưng tụi Tây nó có tư tưởng này đâu. Nhưng nay con cọp đã vào tận nhà, nội bỗng dưng đâm ra lo lắng cho đứa con trai út của mình. Từ khi thím Huệ bước chân vào nhà tôi, cái quá khứ của thím được nội dễ dàng chấp nhận và cho qua, vì nội nghĩ số thím Huệ khổ nên nó vậy. Có ai muốn mình mồ côi, lang bạt đâu. Nội muốn làm một bà mẹ chồng tốt, muốn bù đắp một phần nào cho thím Huệ những mất mát. Chú út tôi mất cha nhưng vẫn còn nội và anh chị. Còn thím Huệ thân con gái mà chỉ một mình. Nội nghĩ vậy mà thấy thương cho thím Huệ hơn. Đàn bà con gái ai chả mong mình có được một cuộc sống vui vẻ và sung sướng. Nội thương mến thím Huệ, vì công bằng mà nói thì thím là một người tốt tính và biết lễ phép. Vậy mà từ khi biết được thím Huệ tuổi Dần, nội lại bận tâm và ám ảnh về cái tuổi của thím. Nội tôi không muốn làm khổ con cháu mình, không muốn làm bà mẹ chồng tàn ác như trong các vở tuồng, một kẻ chia uyên rẽ thúy để rồi đến lúc lâm chung lại hối hận muộn màng. Nhưng nội làm sao có thể tìm được bình yên trong tâm hồn, làm sao ăn ngon ngủ yên được khi trong đầu luôn cứ vởn vơ một mối lo sợ phập phồng. Cái quá khứ long đong, côi cút của thím Huệ bây giờ ngẫm lại dường như cũng không sai với những lời đồn thổi của bói toán, tử vi, lý số!!

Biết rõ chú thím vẫn chưa đám cưới, nhưng nội vẫn ngập ngừng không đủ can đảm mở lời để tổ chức đám cưới cho hai người, hay là làm một buổi tiệc gia đình, rồi cho thím thắp hương trước bàn thờ tổ tiên để nhận dâu. Nỗi lòng một người già bị dằn xé giữa những sự lựa chọn, khó mà quyết định được cái nào đúng và cái nào sai. Đôi khi đúng sai chỉ cách nhau 1 sợi chỉ. Đúng trong hoàn cảnh này chưa chắc đã đúng ở trong hoàn cảnh khác, và ngược lại.

Thời gian sau đó nội còn bị ác mộng. Giữa đêm khuya có khi nội ú ớ, có khi nội gào thét làm cả nhà hoảng loạn. Thuốc bắc, thuốc Nam, thuốc Tây gì cả nhà cũng mua cho nội nhưng sự tình vẫn không bớt. Nội tôi tuyệt nhiên không bao giờ nói về những giấc mơ, những cơn ác mộng của mình cho ai, kể cả thầy thuốc và bác sĩ. Tôi lo cho nội, nhưng cũng không biết làm gì cho nội.

Một bữa nọ, nội gọi chú và thím đến cho nội nói chuyện. Lúc này bụng thím Huệ đã chửa 5 - 6 tháng gì đó, to lắm rồi, bụng đã cao hơn cả mũi.

***
(ngừng ở đây, câu khách, có ai muốn nghe tiếp không? :D Quán này ế nhỉ! :D )
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: **no title yet**

New postby Tép on Thu Dec 10, 2009 5:34 pm

có tui đọc nè, giờ tui đỡ chóng mặt , tui đọc xong thấy mệt wa' LOL :mrgreen:

tiếp đi mợ, tuần tới tui đọc nữa há :kl:
Image
User avatar
Tép
 
Posts: 4288
Joined: Wed Apr 22, 2009 6:28 pm
Given: 6 thanks
Received: 7 thanks
Country: Italy (it)
Gender:

Re: **no title yet**

New postby blue ocean on Thu Dec 10, 2009 5:52 pm

Mikki Hến wrote:


(ngừng ở đây, câu khách, có ai muốn nghe tiếp không? :D Quán này ế nhỉ! :D )

hông fa?i ế mô !! Cung có ng` đọc đấy chứ...., tui đọc nhiều tui chỉ liếc sơ wa nên ko replies... tại chưa in mood đe focus read nhiều hihihi :lol:
tiếp đi, lúc nào viết xong tui đọc 1 lược luôn :kl:

Image
" làm người ai làm thế....làm người nhiều lúc nên làm thế."
User avatar
blue ocean
 
Posts: 1756
Joined: Wed May 13, 2009 10:38 am
Given: 2 thanks
Received: 1 thanks
Country: United States (us)
Gender:
Blog: View Blog (2)

Re: **no title yet**

New postby seabird on Thu Dec 10, 2009 6:05 pm

vậy tui chờ khi nào Phố & Tép in the mood to read thì tui viết tiếp há :D
tui biết... tui đã già... hự hự hự... :cry:
User avatar
seabird
 
Posts: 5799
Joined: Tue Apr 21, 2009 11:02 pm
Given: 2 thanks
Received: 5 thanks
Gender:
Blog: View Blog (7)

Re: **no title yet**

New postby Mikki Hến on Fri Dec 18, 2009 3:26 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (4)


Chú và thím ngồi đối diện với nội, vẻ mặt lo âu căng thẳng. Má tôi đem lên cho nội ly trà nóng rồi cũng đi mất dạng. Tôi và thằng Khoa nín thở trốn sau kẹt cửa mà rình. Có khi nào nội đuổi thím Huệ đi không? Nội hỏi chú và thím nhiều chuyện lắm tôi không nhớ hết. Tôi chỉ nhớ cái khúc nội bảo nội có miếng đất ở ngoại thành, bây giờ nội cho chú thím xây nhà, tạo dựng gia đình riêng. Nào giờ nội chủ trương tam đại đồng đường nhưng sắp tới cô lớn sẽ đi định cư ở nước ngoài, có ba tôi ở lại với nội được rồi. Chú và thím thì cũng nên có 1 ngôi nhà riêng, coi như đó là nội chia của cho vợ chồng chú, chứ không lẽ mai mốt nội chết, chú với ba tôi đánh nhau giành căn nhà này sao. Chú và thím đều bảo: -- con không dám có ý đó.

Nội bảo chú bữa nào rãnh thì đi mướn thợ đi, nội cho tiền chú xây nhà. Chú và thím mừng lắm. Chú tôi ôm vai nội, còn thím Huệ gục dưới đất, ôm chân nội khóc nức nở, cám ơn nội thương thím. Nội cũng khóc -- Má còn sống thì má lo gì được cho vợ chồng tụi bây thì má lo thôi.

Chỉ có bọn con nít chúng tôi là không mừng với cái tin chú thím sắp dọn ra ngoài. Thu và Nguyệt sẽ không còn em bé để chơi, nựng nịu. Tôi và Khoa thì sẽ không còn cơ hội để chơi với Tú. Không có thím Huệ ở chung thì hai thằng tôi sẽ không có ai binh vực và xin giùm mỗi khi bị phạt. Vậy là từ nay muốn xin xỏ cái gì cũng không còn thím để đeo theo. Buồn. Hai đứa tôi chạy đi tìm thím, thím cười bảo:
- Hai đứa đừng lo. Thím còn ở đây thêm một thời gian nữa. Chú thím còn phải cất xong cái nhà mới dọn ra được mà.

Thôi thì hai thằng tôi ráng mà hưởng những ngày còn lại. Nghe thím nói cất nhà cũng phải cả năm sau mới xong, vậy là cũng còn lâu lắm.

Ngày tháng cứ trôi qua bình thản. Nội tôi có vẻ an lòng với sự sắp xếp của mình nên bịnh tình giảm nhiều, đã khoẻ trở lại. Thím Huệ đủ ngày đủ tháng thì sanh ra một thằng con trai nữa. Vậy là phe bên tôi sẽ có 4 thằng con trai, sướng quá trời. Trong khi Thu và Nguyệt thì buồn so vì tụi nó cứ mong thím sanh con gái. Thằng nhóc mới này, cu Tùng, nó cũng bày đặt bắt chước tôi, nó quấn nội y chang tôi hồi nhỏ làm nội tôi cũng mệt với nó. Hễ ban đêm Tùng ngủ với chú thím là nó khóc um sùm, mà ngủ với nội và tôi thì nó lại ngủ ngon. Cho nên cu Tùng cứ ngủ với tôi và nội luôn.

(to be cont.)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: **no title yet**

New postby Mikki Hến on Tue Jan 12, 2010 2:45 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (5)


Một ngày mưa bão sấm sét đì đùng, mưa dai dẳng đã hai ngày chưa dứt. Chú tôi đi coi thợ làm nhà bị kẹt mưa bão. Đêm ấy là đêm duy nhất kể từ ngày chú thím dọn về ở chung với nội là chú đi luôn nguyên đêm không về, và mãi mãi sau đó chú tôi không bao giờ về nhà nữa. Trên đường từ nhà mới về nhà nội, chú bị tai nạn xe cộ và chết tại chỗ. Theo kiêng cữ, những người chết ngoài đường không được đem về nhà mà phải quàng tại chùa. Nội tôi ngất lên ngất xuống rồi nằm liệt giường liệt chiếu, không màng ăn uống. Thím Huệ thì trốn vùi trong phòng, cũng chẳng màng cơm nước. Má tôi cũng vừa khóc vừa trông cu Tùng, còn cô lớn thì vừa khóc vừa lo cho Tú. Ba tôi và dượng (chồng cô lớn) thì cũng trầm ngâm hơn. Không khí ảm đạm bao trùm cả nhà một thời gian thật lâu lắm. Tú vẫn còn nhỏ quá, chưa biết gì, thi thoảng vẫn đòi cha làm người lớn thắt gan thắt ruột. Đám con nít chúng tôi tuy nhỏ nhưng cũng đã biết chuyện, nên ít quậy phá hơn, mà nếu tôi và Khoa có lỡ làm gì quá đáng thì cũng chẳng ai màng đi phạt chúng tôi nữa. Má tôi lâu lâu nhắc chừng tôi nên trông chừng lũ em họ vì tôi là anh lớn nhất, gia đình đang có chuyện buồn đừng làm người lớn lo thêm. Nghe má dặn xong tôi tự nhiên thấy mình lớn hẳn ra, sao oai quá! Và thấy trách nhiệm của thằng cháu đích tôn quan trọng hẳn ra. Chứ thử con Thu mà lớn hơn tôi coi, chắc gì má tôi hay cô lớn dám giao Thu canh chừng bọn nhóc!

Căn nhà của chú, tổ ấm của chú vẫn chưa xây xong, bị định mệnh bắt phải bỏ dở dang đó. Hạnh phúc chú cố gắng xây cho thím Huệ vẫn chưa kịp xong, định mệnh bắt phải bày ra ngổn ngang như đống gạch đá, xi măng, vật liệu xây dựng đó. Cuộc đời long đong của thím Huệ tưởng đã tìm được bến dừng, thì đã bị định mệnh bất thình lình cắt đứt dây, sập gẫy gánh khi đó. Căn nhà vẫn chưa có nóc, định mệnh bắt Tú và Tùng từ đó thiếu mất cha. Bà nội tôi hụt hẫng, không trách trời trách đất hay trách ai, chẳng biết mình đã làm gì, đúng hay sai chả rõ, chỉ biết rằng định mệnh đã bắt bà làm lá vàng khóc tiễn đưa lá xanh. Những tưởng sẽ được hạnh phúc vào một ngày rất gần không xa, nhưng bỗng dưng tất cả bị mưa bão cuốn đi, bị trôi tuột. tất cả như ảo ảnh, như phù du.

Vài tháng sau, thím Huệ xin phép nội tôi cho thím ra đi.

(to be cont.)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby Mikki Hến on Wed Feb 03, 2010 9:45 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (6)

Vài tháng sau, thím Huệ xin phép nội tôi cho thím ra đi. Nội tôi vẫn nằm dài trên giường, cầm tay thím, nước mắt chảy ròng ròng:
- Con cứ ở đây đi, bây giờ con đi thì con đi đâu? Má mất thằng Út rồi, bây giờ đừng bắt má xa 2 đứa cháu và kể cả con nữa. Má thương con thật mà Huệ. Má năn nỉ con mà, con đừng có đi. Nhà này con cứ ở như nào giờ. Nếu sau này con có thương ai, má hứa má sẽ đứng ra gả cho như là con gái của má.

Thím Huệ vẫn quyết ra đi. Ngày chia tay, thím chỉ đem theo 2 giỏ xách quần áo nhỏ, chứa một ít đồ của mẹ con thím. Thím bỏ lại rất nhiều quần áo, đồ đạc, nhờ má tôi đem cho người nghèo. Thím bảo đem theo nhiều không tiện. Rồi thím sẽ mua lại tất cả sau. Nội cứ ôm cu Tùng vuốt ve nó mãi:
- Tùng ngoan nha con. Mai mốt không có nội lo cho con, con đừng hành má con nhiều nha.

Thím đón cu Tùng từ nội, nó khóc òa lên, hai tay níu chặt áo nội không buông. Nội cũng òa ra khóc. Bọn con nít chúng tôi lúc đó mạnh đứa nào đứa nấy khóc. Khóc không phải là một căn bịnh nhưng nó lại dễ lây lan vô cùng. Có nhiều khi, chỉ cần một người trào ra 1 giọt nước mắt là mọi người khác có mặt ở cùng nơi, không ai rủ ai, mà ai cũng đều òa ra khóc không kềm chế được. Thím Huệ ráng gỡ tay cu Tùng ra khỏi áo nội, mà thằng nhỏ níu chặt quá. Thím Huệ không nỡ mạnh tay. Hai bàn tay nội run rẩy, chắc là không biết nên làm gì, nên gỡ tay cu Tùng ra hay là ôm cu Tùng lại. Thím Huệ bảo:
- Cu Tùng nó mến má quá, hay là tạm thời con để nó ở lại với má! Khi nào con vững vàng, cu Tùng lớn hơn tí thì con sẽ đón nó sau!

Nội tôi mừng lắm, bảo: -- Con để 2 đứa nó ở lại cũng được! Má nuôi tụi nó cho. Khi nào con rãnh thì con cứ tới thăm má và tụi nó.

Nhưng thím Huệ không chịu, thím chỉ để lại cu Tùng và dẫn Tú đi. Thím đi rồi, cu Tùng nằm ngoan ngoãn trong lòng nội, lâu lâu vẫn còn thút thít hít hít vài cái, có vẻ như vòng tay nội là nơi nương tựa bình an cho nó vậy.

Thím Huệ đi mấy tháng liền không có tin tức. Cu Tùng vẫn chưa làm giấy khai sinh. Chờ thím Huệ mãi không được nên cả nhà đi làm giấy khai sinh cho Tùng là con của ba má tôi. Thôi vậy cũng được, cũng hợp tình hợp lí "xảy cha còn chú". Cũng là người trong nhà, là máu mủ cả.

(to be cont.)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby Mikki Hến on Sun Feb 07, 2010 2:36 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (7)

Hơn cả năm trời đằng đẳng, cuối cùng thím Huệ cũng về thăm gia đình chúng tôi. Thím xanh xao, hốc hác, trông tiều tụy lắm. Đôi mắt vốn đã thâm quầng dấu vết mệt mỏi của thím khi ấy càng thêm xa xăm, buồn bã khi cu Tùng cứ một mực sợ người lạ, không đến bên thím Huệ. Thím cười, chua chát, nhưng có vẻ hài lòng với quyết định của mình, có lẽ như vậy là tốt hơn với cu Tùng. Tú không về chung với thím được vì Tú đã mất hơn nửa năm trước. Sức khoẻ của Tú hồi bé đã yếu, cộng với cuộc sống khó khăn túng quẫn nghèo khó của hai mẹ con cô đơn, Tú cứ bịnh rồi không qua khỏi. Cả nhà tôi bàng hoàng với cái tin ấy. Nội tôi bật khóc, không dám nói câu gì, cũng như không dám trách thím Huệ như người ta: -- Đó, mày thấy không. Ai biểu mày không nghe lời má để nó lại đây làm chi!

Nội tôi cứ khóc rấm rứt, thím Huệ thì chắc đã khóc hết nước mắt cho chồng và cho con hơn cả năm nay nên bấy giờ chỉ ngồi lặng lẽ im lìm. Buổi thăm viếng của thím nặng nề chứ không vui vẻ. Thím ráng gượng cười và nói:
- Tùng nó ở đây như vậy là con yên tâm lắm rồi. Con sẽ không bắt Tùng lại. Anh chị ba nhận nó làm con nuôi, cả nhà yêu thương nó như vậy là con mang ơn cả nhà nhiều lắm. Có lẽ số con sát chồng sát con má à....

Nói đến đây, giọng thím nghèn nghẹn, thím bỏ ngang câu nói, mắt thím Huệ rưng rưng. Nội cầm tay thím an ủi:
- Không phải đâu con à. Có lẽ số thằng út của má nó đoản thọ thôi. Còn Tú thì sức khoẻ yếu. Con đừng nghĩ quẫn.

Nội tôi kêu thím về đây ở cho có mẹ có con, có gia đình, có người thân mà thím cứ một mực không chịu. Có vẻ như thím Huệ đang muốn dang ra khỏi gia đình tôi càng xa càng tốt. Sau lần gặp gỡ đó, thím Huệ đi mất dạng, hoàn toàn không có tin gì về thím mấy năm liền. Cu Tùng ở nhà tôi, nó như đứa em trai của tôi. Nó cũng gọi ba má tôi bằng ba má. Tối thì 3 bà cháu đã quen ngủ chung với nhau. Bà nội nằm giữa, hai thằng nằm hai bên. Vợ chồng cô lớn của tôi và Khoa, Thu, Nguyệt đã đi định cư ở nước ngoài. Cô lớn cứ tiếc hùi hụi, rằng hồi đó không để thím làm khai sanh nhận Tùng làm con cô dượng để nó ra nước ngoài với cô dượng luôn. Nội tôi thì bảo: - không bao giờ tao cho mày mang cháu nội tao đi đâu cả. Cứ để nó ở lại đây hú hí với tao.

Cô lớn tôi trách nội trọng nam khinh nữ. Ai nói "cháu ngoại thương dại thương dột" đâu. Bà ngoại mà chẳng thương cháu ngoại, chỉ thương 2 thằng cháu nội thôi. Nội tôi cười bảo cô rằng: -- coi cái con già đầu, sắp sửa ngồi làm sui gả chồng cho con gái mà nó còn nhõng nhẽo với tao nè bây!

Cô lớn đi rồi, bây giờ ngôi nhà rộng lớn chỉ có bà nội, ba má, tôi và Tùng. Nhiều lúc tôi cứ ước ao phải chi nhà mình nhộn nhịp như hồi xưa. Nội tôi chắc cũng cùng tâm trạng với tôi. Mỗi chiều về, đôi khi tôi bắt gặp nội ngồi nhìn xa xăm ra những vạt nắng ngoài sân, im lìm, như đang hồi tưởng lại quá khứ. Có lúc nội khẽ đưa ống tay áo lên lau khoé mắt...

(to be cont.)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby Pcongtu on Sun Feb 07, 2010 3:20 pm

tui dô đọc ké cuả Hến

nghe tựa bài làm tui nhớ Khánh Hà với bài Phù Du
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=xxefE4Bi-z
rồi ước chi mình gặp được người con gái như trong bài hát
để mình ủ bàn tay nàng trong tay mình
thiết mong cái ấm áp nhỏ nhoi này sẻ đủ sức làm nàng lìa xa đi những phù du ảo ảnh kia
đeo đuổi và làm nàng héo uá theo từng tháng ngày

mổi lần nghe lòng ngây ngất những buồn
có cái gì ray rứt, rả rời, loáng thoáng nổi đau không tên nào
như mình vửa đánh mất một mối tình
:no:no:
User avatar
Pcongtu
 
Posts: 652
Joined: Fri May 01, 2009 5:56 pm
Given: 2 thanks
Received: 3 thanks
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby Mikki Hến on Fri May 07, 2010 11:14 am

Lênh đênh cành hoa trôi (8)

Lênh đênh cành hoa trôi, lạc loài như lá rong.
Nhẹ trôi theo sóng đưa, dừng chân nơi bến xưa... xa mờ

(Nhạc: Phan kiên)

Tôi và Tùng lớn lên cùng nhau như hai anh em, nhưng không chơi chung nhiều, không thân thiết như tôi và Khoa, vì tôi và Tùng tuổi cách nhau cũng khá xa. Nhưng tôi lúc nào cũng xem Tùng là đứa em trai của tôi. Ba má tôi cũng xem Tùng là con chẳng khác gì tôi, bởi có nuôi thì mến tay mến chân, dù sao cũng là ruột thịt trong nhà. Tùng hiền lành lắm, không phá phách để hay bị ăn đòn như tôi và Khoa hồi nhỏ, chắc vì không có ai chơi chung. Gia đình tôi không dấu chuyện chú Út, vẫn cho Tùng biết người trên bàn thờ kia là ba ruột của Tùng. Hàng năm vẫn làm giỗ cho chú đều đều. Tùng biết sơ sơ về mẹ ruột của mình vẫn còn ở đâu đó ngoài kia, nhưng không bao giờ hỏi người trong nhà về mẹ mình. Mà cả nhà tôi cũng không có lấy một tấm ảnh của thím Huệ để cho Tùng xem mặt mẹ.

Khi Tùng 10 tuổi, thím Huệ không thể nào ngờ trước được đã về thăm chúng tôi. Thím khi ấy đã có một gia đình khác, có thêm hai đứa con trai nữa. Có vẻ như thím không mặn mà lắm chuyện nuôi dưỡng Tùng. Có vẻ như Tùng của thím năm nào không còn là con của thím nữa. Đó chỉ là vẻ bề ngoài, còn bên trong thì thím nghĩ sao không ai biết được. Thím để lại địa chỉ của mình, bảo Tùng khi nào muốn thăm thím thì cứ xuống thăm. Rồi thím lại ra đi bằng bẵng. Khi Tùng lớn hơn, đã biết đi xe gắn máy, Tùng tự mò về thăm mẹ ở một tỉnh bên ngoài thành phố.

Đứa con lớn với người chồng sau, anh em cùng mẹ khác cha với Tùng, chết khi chưa được 10 tuổi!
Chồng sau của thím Huệ, cha dượng của Tùng, lại chết, bia đá đề 2 chữ "hưởng dương..." nhức lòng người góa phụ lần 2!
Đứa con trai út của thím Huệ lại cũng ra đi!

Tùng là đứa con còn lại duy nhất của thím!

(to be cont.)
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby Mikki Hến on Mon May 10, 2010 1:44 pm

Lênh đênh cành hoa trôi (9)

Tùng càng lớn về thăm mẹ càng thường xuyên hơn, hầu như mỗi tuần. Thím Huệ và Tùng vẫn lạnh lùng xa cách. Mỗi lần Tùng đến nhà mẹ, Tùng chỉ âm thầm lặng lẽ dọn dẹp, sửa sang mọi thứ trong nhà, có khi nấu cho thím Huệ món gì đó, mua thêm đồ dùng cho thím Huệ etc. Hai mẹ con hiếm khi chuyện trò. Tùng lặng lẽ đến và lặng lẽ đi về, đôi khi lặng lẽ để lại cho mẹ mình số tiền nhỏ.

Một ngày kia, trời chạng vạng tối, Tùng nhờ tôi tối nay chở nội đi chùa và đón nội giùm vì hôm ấy Tùng muốn đi thăm thím Huệ. Tôi vẫn luôn ăn hiếp Tùng theo kiểu một thằng anh trai. Nội tôi mỗi tối phải đi chùa đọc kinh. Tôi luôn đùn đẩy bắt Tùng đưa đón nội để tôi có thời gian đi chơi với bạn. Tối hôm đó, tôi đồng ý giúp để Tùng đi thăm thím Huệ, vì thăm mẹ là chuyện nên làm mà. Ngày hôm sau Tùng về, vừa về tới cửa nhà nhấn chuông xong là Tùng ngã lăn ra đất bất tỉnh. Cả nhà hoảng hốt chở Tùng vào bịnh viện. Tiền đút từ đầu đến cuối, tiền đưa không cần đếm xem trước là bao nhiêu, miễn sao được gặp bác sĩ ngay là gia đình tôi không ngần ngại. Ba mẹ tôi gọi hết tất cả các nơi, nhờ các mối quan hệ của mình để xin xỏ, gởi gắm, nhờ cậy "cho thằng con trai út đang nằm tại bịnh viện X." Giờ phút ấy, gia đình tôi cũng chẳng ngại ngần trước một rừng người bệnh mệt mỏi xếp hàng chờ đợi bao nhiêu giờ đồng hồ để được tới phiên mình. Giờ phút ấy, lương tâm trong con người cũng tự nhiên biến mất! Tất cả chỉ dồn về mỗi cho Tùng. Nếu như gia đình tôi nghèo khó, chắc chắn chúng tôi cũng phải xếp hàng mòn mỏi như vậy thôi. Khi chuyện đút tiền cho nhân viên bịnh viện để mọi services được nhanh chóng và tốt đẹp là chuyện thường tình hàng ngày, con người ta đã quá quen với nếp sống ấy, thì cũng ít ai cảm thấy day dứt khi phải làm chuyện đó. Mạng sống của family member nhà mình là trên hết vào những lúc emergency như thế này!

Tùng tỉnh lại một chút, yếu ớt trả lời một vài câu hỏi rồi lại bất tỉnh tiếp. Sau khi liên lạc vài nơi, sâu chuỗi lại các sự kiện, thì có thể tóm tắt lại như thế này: trên đường về quê thăm mẹ, xe Tùng vấp phải ổ voi, Tùng ngất đi. Giựt tóc mai cũng không tỉnh, người ta khiêng Tùng vào một trạm y tế nông thôn gần đó sau khi đã lột hết đồng hồ Rado (của cô lớn tôi tặng cho Tùng), dây chuyền, nhẫn, móc hết tiền bạc trong túi Tùng. Tùng nằm đó một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy cũng còn mệt nên không đến nhà thím Huệ mà chạy thẳng ngược về nhà. Và chuyện xảy ra như trên. Bác sĩ bảo, Tùng bị chấn thương sọ não, máu đọng trong não, phải mổ gấp. Cô lớn tôi nghe tin cũng vội vã chuyển về một số tiền lớn mặc dù gia đình tôi bảo không cần. Họ cạo đầu Tùng trọc lóc rồi mổ. Tùng vẫn không tỉnh lại thêm lần nào nữa. Ngày hôm sau, Tùng đã ra đi vĩnh viễn. Tất cả xảy ra quá nhanh, chỉ 3 ngày! Bà nội tôi 3 ngày chăm chỉ tụng kinh, niệm Phật! Khi hay tin dữ, bà ngất lên ngất xuống. Ngày đưa Tùng ra nghĩa trang, đang đi bỗng dưng xe không chạy được! Cô lớn gọi về nhà không được nên gọi qua cell phone ba mẹ tôi. Nói chuyện qua loa với cô lớn xong, mọi người bảo "Cô lớn gọi xong rồi, mình đi tiếp nha Tùng!" Tự nhiên xe nổ máy chạy bon bon một mạch.

Thím Huệ không đến bịnh viện cũng như không đưa tiễn Tùng. Tôi chạy xuống nhà thím Huệ cho thím hay mọi việc đã xong xuôi, cũng như cho thím Huệ biết mộ Tùng nằm nơi nào. Thím vật vờ như cái xác chết. Tôi chở thím vào bịnh viện, cũng may bác sĩ bảo thím suy nhược, sức yếu, và bị xúc động quá thôi chứ không có gì nguy hiểm. Nhìn hồ sơ thím Huệ, nhìn cái năm sanh, tôi chợt hỏi:
- Thím Huệ, năm sanh này của thím đúng không hay bác sĩ ghi sai?
- Đúng mà Hải!
- Vậy thím đâu phải tuổi Dần, thím tuổi Mão mà. Thím bằng tuổi dì ruột, em gái mẹ con.

thím Huệ gượng cười héo hắt:
- Hồi đó ra đời, thím phải la to mình tuổi cọp, phải dữ dằn để không bị ăn hiếp. Nên riết ai hỏi thím tuổi gì thì thím quen miệng bảo mình tuổi Dần.

***

Tôi xách xe ra cửa sẵn ngồi chờ nội. Nội tôi từ trên lầu đi xuống:
- Tùng ơi, chở nội đi chùa! Tùng....

Thấy tôi, bà phàn nàn:
- Hải chở nội đi chùa! Thằng Tùng đâu rồi mày biết không? Nó đi đâu chơi rồi? Mày coi chừng nó kẻo nó theo bạn hư hỏng nghe không? Cái thằng...
- Con chở nội đi!

Tôi theo nội vào chùa. Nhìn tấm ảnh Tùng còn mới trên bàn thờ, nhìn dòng chữ tên Tùng kế bên mấy chữ "hưởng dương 23 tuổi", nội tôi chợt vỗ trán:
- Trời ơi!!! Nội già rồi, tao lú lẫn quá rồi Hải ơi! Thằng Tùng nó chết rồi mà sao tao cứ quên!!! Mày đừng cười nội nghen Hải!


Lênh đênh cành hoa trôi, lạc loài như lá rong
Nhẹ trôi theo sóng đưa...
... tàn phai theo tháng năm.

...Em mang sầu mênh mông, buồn trôi theo áng mây
Chìm sâu trong mắt em, còn đâu mơ ước xa vời
Qua bao ngày thênh thang, bàn tay hong nắng sương
Chiều phai theo gió mưa, sầu dâng lên phím tơ, tìm thương yêu bến mơ...

(nhạc: Phan Kiên)

HẾT
***
Monday, 5/10/2010
"tóc em chưa úa nắng hè :D "
User avatar
Mikki Hến
 
Posts: 526
Joined: Sun Apr 19, 2009 8:18 pm
Given: 0 thanks
Received: 2 thanks
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby juliet_tơ on Tue May 11, 2010 11:12 pm

Đọc truyện của hến rồi, lời văn gọn gàng, chuyện có tình tiết, nhưng mà có lẽ tại kéo dài thời gian đăng một cách không liên tục nên bà con kg có theo dõi mạch lạc từ đầu chí cuối ( khởi đăng từ tháng 12 đến tháng 5 mới hết truyện) hôm nay tơ mới đọc lại từ đầu đến cuối á

Hến có tương lai thành nhà văn nếu chịu khó in thành tập chất trong garage gởi tặng bạn bè :roll:

viết tiếp ha :kiss: :kiss:
User avatar
juliet_tơ
 
Posts: 1308
Joined: Mon Jul 13, 2009 10:52 pm
Given: 1 thanks
Received: 2 thanks
Country: Australia (au)
Gender:

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby seabird on Wed May 12, 2010 9:58 am

thanks Tơ đọc ủng hộ :kiss: :hug:

trời ơi truyện này nó finish trong 5 tháng là hên rồi đó Tơ ơi :D Còn 1 dàn truyện Hến viết mấy năm mà còn dang dở kìa :lol: :lol: :lol: :lol:
tui biết... tui đã già... hự hự hự... :cry:
User avatar
seabird
 
Posts: 5799
Joined: Tue Apr 21, 2009 11:02 pm
Given: 2 thanks
Received: 5 thanks
Gender:
Blog: View Blog (7)

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby blue ocean on Thu May 13, 2010 11:45 am

tui đọc xng tryên of mợ rầu, take me 2day to finished it all. Anywayz mợ nè, viết hay đóa .. ráng viết típ rồi lưu lại thành 1 cuốn sách để sau nay cho con cháu đọc nghen. À mợ viết truyện có thật huh, tại đôi khi. oh well , myself nếu tui viết truyện thì tui thường put " tui " - mysself in there để easy nhập vai hơn... cho nên tui hỏi mợ thữ á.... good job.. tiep tục nha...
tui đi mần khách tiep, nó đang soak móng ehehe :ice:

Image
" làm người ai làm thế....làm người nhiều lúc nên làm thế."
User avatar
blue ocean
 
Posts: 1756
Joined: Wed May 13, 2009 10:38 am
Given: 2 thanks
Received: 1 thanks
Country: United States (us)
Gender:
Blog: View Blog (2)

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby seabird on Thu May 13, 2010 12:30 pm

Phố, thanks for reading :D :hug:

truyện based on some stories bỏ thêm tiêu hành tỏi ớt nước mắm dầu hào :D
tui biết... tui đã già... hự hự hự... :cry:
User avatar
seabird
 
Posts: 5799
Joined: Tue Apr 21, 2009 11:02 pm
Given: 2 thanks
Received: 5 thanks
Gender:
Blog: View Blog (7)

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby blue ocean on Thu May 13, 2010 12:50 pm

thank cục lũng rứa à... có gì nữa chớ :hihi:

Image
" làm người ai làm thế....làm người nhiều lúc nên làm thế."
User avatar
blue ocean
 
Posts: 1756
Joined: Wed May 13, 2009 10:38 am
Given: 2 thanks
Received: 1 thanks
Country: United States (us)
Gender:
Blog: View Blog (2)

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby seabird on Thu May 13, 2010 1:35 pm

có cái búa nè :ham: :

tui ôm rồi hông thấy sao mà còn đòi hỏi. Hứ... :D
tui biết... tui đã già... hự hự hự... :cry:
User avatar
seabird
 
Posts: 5799
Joined: Tue Apr 21, 2009 11:02 pm
Given: 2 thanks
Received: 5 thanks
Gender:
Blog: View Blog (7)

Re: Lênh đênh cành hoa trôi

New postby blue ocean on Thu May 13, 2010 1:56 pm

ủa có ôm à... sao hông feel được chi cả :ham: :hihi:

Image
" làm người ai làm thế....làm người nhiều lúc nên làm thế."
User avatar
blue ocean
 
Posts: 1756
Joined: Wed May 13, 2009 10:38 am
Given: 2 thanks
Received: 1 thanks
Country: United States (us)
Gender:
Blog: View Blog (2)


Return to Romance - Novelty

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest